Thơ: Độc hành

19/05/2021Lăng Thiên, LS.STHƠ VĂN
Con đường nào rồi cũng đi đến đích Lối đi nào cũng hạnh phúc, chông gai Nhưng lối đường Chúa hài lòng vui sướng Là độc hành chỉ riêng với mình con

ĐỘC HÀNH

Con đường nào rồi cũng đi đến đích

Lối đi nào cũng hạnh phúc, chông gai

Nhưng lối đường Chúa hài lòng vui sướng

Là độc hành chỉ riêng với mình con.

Con hãi sợ, chùn chân, trật bước

Không bởi đường dài lắt léo, cheo leo

Không bởi cô đơn, vâng phục, khó nghèo

Nhưng là bởi tình yêu này quá lớn

Tim vỡ tung mỗi khi mình tiếp tục

Với sức hèn con bước nổi làm sao?

Đã bao phen con đắn đo, ngần ngại

Bởi biết rằng phận bất xứng hồng ân

Con đâu biết Chúa buồn con nhiều lắm

Vì trong đời để thiếu vắng cậy trông

Thiếu tin yêu, tình say mến nồng nàn

Mà hờ hững muốn quay lưng bỏ cuộc

Vâng! Lạy Chúa từ nay con phó thác

Nên thế nào tùy ý Chúa định cho

Con chỉ xin suốt đời tìm yêu mến

Yêu mọi người, yêu Chúa thực lòng con.

Lăng Thiên, LS.S

 

Đánh giá & chia sẽ bài viết

Hiển thị Bình luận

  1. Đang tải bình luận...

Để lại một bình luận

Mục lục
Copyright © Dòng Nữ La San Miền Việt Nam 2022. All right reserved. Thiết kế bởi IT Express
Điều khoản sử dụng & Chính sách bảo mật